Tổng đài tư vấn: 1900 6665

UY TÍN

Uy tín là lòng tin

CHUYÊN NGHIỆP

Chuyên nghiệp sẽ giỏi hơn

HIỆU QUẢ

Hiệu quả để thành công
luat su hung
"Có thể ai cũng biết luật, nhưng không phải ai cũng biết vận dụng luật. Người học luật học cách vận dụng đúng luật. Còn các luật sư vận dụng luật một cách khôn khéo nhất "

Luật sư Nguyễn Kiều Hưng

(Luật sư có mặt trong các vụ án nóng)

Slide background
Slide background
Slide background
Slide background
Slide background

Quyết định giám đốc thẩm về việc đòi bồi thường giá trị đất

……

Ngày
13 tháng 3 năm 2012, tại trụ sở Toà án nhân dân tối cao đã mở phiên toà
giám đốc thẩm xét xử vụ án dân sự đòi bồi thường giá trị đất” giữa các
đương sự:

Nguyên đơn:
Bà Trang Phù Dung sinh năm 1923 ủy quyền cho anh Trang Thanh Sơn sinh
nam l960; trú tại số 18, đường Nguyễn Hữu Cảnh, khóm 5, phường Châu Phú
A, thị xã Châu Đốc, tỉnh An Giang.

Bị đơn:
Nhà nghỉ khách sạn Bưu điện Núi Sam; trụ sở khóm Vĩnh Đông 1, phường
Núi Sam, thị xã Châu Đốc, tỉnh An Giang do ông Phạm Thành Phương sinh
năm l955 Giám đốc đại điện.

Người có quyền lợi, nghĩa vụ có liên quan.

1.Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang do ông Nguyễn Minh Lý sinh năm 1955 là dại diện theo ủy quyền.

2. Bưu điện tỉnh An Giang do ông Trịnh Thanh Trà sinh năm 1957 là đại diện theo ủy quyền.

3. Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh An Giang do ông Nguyễn Thanh Vũ sinh năm 1960 là đại diện theo ủy quyền.

NHẬN THẤY:

Tại
đơn khởi kiện ngày 15-10-2004 và quá trình tố tụng anh Trang Thanh Sơn
(được bà Trang Phù Dung ủy quyền) trình bày: cụ Trang Ngẫu và cụ Đinh
Thị Huê (là cha mẹ của bà Dung và là ông, bà nội của anh) là chủ sở hữu
3.160m2 đất tại làng Vĩnh Tế (nay là phường Núi Sam; thị xã Châu Đốc)
theo bằng khoán điền thổ số 542 do chế độ cũ cấp năm 1940 cho cụ Huê.
Trên đất có 2 căn nhà cấp 4 diện tích khoảng 130m2. Trước giải phóng
miền Nam, cụ Huê cho hội chợ gia súc thuê. Năm 1973, Tỉnh trưởng Châu
Đốc giao trả lại đất cho cụ Huê và bà Dung là người trực tiếp quản lý,
sử dụng nhà đất nêu trên.

Sau
giải phóng miền Nam, bà Dung cho Phòng Lương thực thị xã Châu Đốc mượn
làm trạm, kho thu mua lương thực. Người mượn nhà, đất của bà Dung là
Trưởng phòng Lương thực thị xã Châu Đốc – bà Nguyễn Thị Minh Tâm (tức Tư
Dựa).

Năm
1982, Phòng Lương thực thị xã Châu Đốc giải thể, chính quyền địa phương
đã tự ý chuyển giao cho Công an nhân dân xã Vĩnh Tế làm trụ sở mà không
thông qua bà Dung, nên bà Dung có đơn yêu cầu chính quyền địa phương
trả lại nhà, đất nhưng không được giải quyết.

Năm
1996, Công an xã Vĩnh Tế bàn giao nhà, đất nêu trên cho Bưu điện tỉnh
An Giang. Bưu điện tỉnh An Giang đã xây dựng nhà nghỉ khách sạn trên
diện tích đất của bà Dung.

Tại
Quyết định 1743/QĐ-UB ngày 13-12-1996, Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang đã
thu hồi 784,3m2 đất và cho Bưu điện tỉnh An Giang thuê để sử dụng vào
mục đích xây dựng Trung tâm Bưu điện và nhà nghỉ .

Bà Dung khiếu nại Quyết định 1743/QĐ-UB ngày 13-12-1996 nêu trên.

Tại
Quyết định số 2555/QĐ.UB.KN ngày 23-11-2001, Ủy ban nhân dân tỉnh An
Giang quyết định bác yêu cầu của bà Dung đòi bồi thường phần đất xây
dựng kho lương thực năm 1977 tọa lạc tại ấp Vĩnh Đông, xã Vĩnh Tế.

Bà Dung khởi kiện hành chính đối với Quyết định hành chính nêu trên.

 Tại
bản án hành chính sơ thẩm số 14/HCST ngày 24-3-2004, Tòa án nhân dân
tỉnh An Giang quyết định: Bác yêu cầu khởi kiện của anh Sơn (do bà Dung
ủy quyền) đối với quyết định hành chính số 2555/QĐ.UB.KN ngày 23-11-2001
của Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang về việc giải quyết khiếu nại của bà
Dung đòi Nhà nước bồi thường phần đất xây dựng kho lương thực năm 1977
tại ấp Vĩnh Đông, xã Vĩnh Tế .

 Ngày 02-4-2004, anh Trang Tranh Sơn (được bà Dung ủy quyền) kháng cáo không đồng ý với bản án hành chính sơ thẩm.

Tại
bản án hành chính phúc thẩm số 27/HCPT ngày 15-7-2004, Tòa phúc thẩm
Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố đồ Chí Minh quyết định: Hủy bản án
hành chính số 14/HCST ngày 24-3-2004 của Tòa án nhân dân tỉnh An Giang
và đình chỉ vụ án hành chính, với lý do: Qua xem xét nội dung vụ kiện và
Quyết định 1743/QĐ-UB ngày 13-12-1996 nêu trên của Ủy ban nhân dân tỉnh
An Giang là không thuộc thẩm quyển giải quyết của Tòa án.

Ngày
15-10-2004, bà Dung có đơn khởi kiện vụ án dân sự, yêu cầu Phòng Lương
thực thị xã Châu Đốc, Nhà nghỉ khách sạn Bưu điện Núi Sam và các hộ dân
đang chiếm dụng đất của bà phải bồi hoàn thành quả lao động cho bà.
Trong quá trình giải quyết vụ án bà Dung chỉ yêu cầu Nhà nghỉ khách sạn
Bưu điện Núi Sam phải bồi thường giá trị đất và tài sản có trên đã là
giá trị 2 căn nhà, bờ kè cho bà.


Bị đơn Nhà nghỉ Bưu điện khách sạn Núi Sam (sau đây gọi tắt là Nhà nghỉ
Bưu điện) do ông Nguyễn Thành Phương là đại diện trình bày: về cơ sở
vật chất Nhà nghỉ Bưu điện thuê của Bưu điện tỉnh An Giang từ tháng
12-l998. Khi thuê, Nhà nghỉ Bưu điện không rõ phía Bưu điện đã được cấp
giấy chứng nhận quyền sử dụng đất chưa và cũng không rõ nguồn gốc đất là
của ai. Vì vậy, không đồng ý bồi hoàn thành quả lao động cho bà Dung.

Đại
điện Bưu điện tỉnh An Giang trình bày diện tích đất sử dụng xây Nhà
nghỉ Bưu điện là thuê của Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang với thời hạn 50
năm theo hợp đồng thuê đất số 02/HĐ.TĐ ngay 12-6-1997 giữa Bưu điện với
Sở Địa chính (nay là Sở Tài nguyên và Môi trường) tỉnh An Giang. Việc
Bưu điện thuê đất có sự phê duyệt của Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang nhằm
mục đích kinh doanh phục vụ Bưu điện và nhà nghỉ. Sau khi xây dựng xong
cơ sở hạ tầng thì Bưu điện cho ông Phạm Thành Phương thuê lại.

Bưu
điện tỉnh không biết nguồn gốc đất là của gia đình bà Dung mà chỉ biết
Bưu điện thuê của Sở Địa chính (nay là Sở Tài nguyên và Môi trường) theo
quyết định của Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang. Vì vậy, luông đồng ý bồi
hoàn thành quả lao động cho bà Dung.


Đại diện Sở Tài Nguyên và Môi trường tỉnh An Giang trình bày do có
Quyết định 1743/QĐ.UB ngày 13-12-1996 của Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang
về việc thu hồi đất nên Sở Địa chính (cũ) để là hợp đồng cho thuê đất
với Bưu điện tỉnh. Việc ký hợp đồng cho thuê đã là có sự chỉ đạo của Ủy
ban nhân dân tỉnh nên không đồng ý bồi thường theo yêu cầu của bà Dung.


Đại diện Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang trình bày diện tích đất mà Nhà
nghỉ Bưu điện đang quản lý,sử dụng là do Nhà nước thu hồi theo quyết
định 1743/QĐ.UB ngay 13-12-1996 của Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang nên
thuộc sở hữu Nhà nước. Năm 1997, Ủy ban nhân dân tỉnh đã cho Bưu điện
tỉnh An Giang thuê để xây dựng nhà nghỉ. Bà Dung khiếu nại yêu cầu bồi
thường giá trị đất và tại Quyết định số 2555/QĐ.UB.KN ngày 23-11-2001,
Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang đã bác yêu cầu của bà Dung, vì nhà đất của
bà Dung là do chính quyền Cách mạng tiếp quản từ cơ sở cũ của ngụy
quyền Sài Gòn và đã liên tục bố trí sử dụng từ sau giải phóng đến nay.
Sự việc khiếu nại của bà Dung đã được giải quyết. Nay Ủy ban nhân dân
tỉnh An Giang vẫn giữ nguyên theo quan điểm của Quyết định số
2555/QĐ.UB.KN không chấp nhận yêu cầu của bà Dung.

Tại
bản án dân sự sơ thẩm số 35/2006/DSST ngày 05-12-2006, Tòa án nhân dân
tỉnh An Giang quyết định: bác yêu cầu khởi kiện về việc “đòi bồi hoàn
giá trị đất” bà Trang Phù Dung do ông Trang Thanh Sơn đại diện.

Ông Trang Thanh Sơn (được bà Dung ủy quyền) kháng cáo không đồng ý với bản án sơ thẩm.

Tại
bản án dân sự phúc thẩm số 150/2007/DSPT ngày 18-5-2007, Tòa phúc thẩm
Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh quyết định:

Sửa bản án sơ thẩm số 35/2006/DSST ngày 05-12-2006 của Tòa án nhân dân tỉnh An Giang như sau:

1.
Buộc sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh An Giang, Ủy ban nhân dân tỉnh An
Giang, Bưu điện An Giang và Nhà nghỉ khách sạn Bưu điện Núi Sam.

Bốn đơn vị cơ quan nêu trên phải liên đới bồi thường cho bà Trang Phù Dung:


Tiền thiệt hại về chi phí vật tư xây dựng, tiền công của 2 căn nhà cấp
4; tiền vật tư, công xây dựng bờ kè ven sông của khu đất. Cộng 3 khoản
là 363.364.000 đồng.

– Tiền hỗ trợ sau khi thu hồi đất là: 136.636.000đồng.

Tổng cộng là: 500.000.000 đồng.

2. Chia theo phần mỗi đơn vị cơ quan nêu ở điểm 1 của quyết định này phải bồi thường: 125. 000.000 đồng.

Ngoài ra, Tòa án cấp phúc thẩm còn quyết định về án phí.

Sau
khi xét xử phúc thẩm, Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang Sở Tài nguyên và
Môi trường tỉnh An Giang và bị Trang Phù Dung có đơn khiếu nại.

Tại
Quyết đinh số 315/2010/KN-DS ngày 17-5-2010, Chánh án Tòa án nhân dân
tối cao kháng nghị bản án dân sự phúc thẩm sô 150/2007/DS-PT ngày
18-5-2007 của Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hồ Chí
Minh; đề nghị Hội đồng Thẩm phán Tòi án dân dân tối cao xét xử giảm đốc
thẩm hủy bản án dân sự phúc thẩm nêu trên và bản án dân sự sơ thẩm số
35/2006/DSST ngày 05-12-2006 của Tòa án nhân dân tỉnh An Giang; giao hồ
sơ vụ án cho Toà án nhân dân tỉnh An Giang xét xử sơ thẩm lại theo đúng
quy định của pháp luật.

Tại
phiên tòa giám đốc thẩm, đại diện Viện kiểm sát nhân dân tối cao đề
nghị Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao chấp nhận kháng nghị của
Chánh án Tòa án nhân dân tối cao; hủy bản án dân sự phúc thẩm số
150/2007/DSPT ngày 18-5-2007 của Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao
tại thành phố Hồ Chí Minh và bản án dân sự sơ thẩm số 35/2006/DSST ngày
05-12-2006 của Tòa án nhân dân tỉnh An Giang; giao hồ sơ vụ án cho Tòa
án nhân dân tỉnh An Giang xét xử sơ thẩm lại theo đúng quy định của pháp
luật.

XÉT THẤY:

Nguồn
gốc nhà, đã có tranh chấp là của cụ Đinh Thị Huê (là mẹ bà Trang Phù
Dung) đứng tên trên bằng khoán điền thổ do chính quyền cũ cấp.

 Ngày
16-12-1958 cụ Huê cho hội đồng xã Vĩnh Tế thuê để làm hội chợ gia súc.
Ngày 02-8-1973, Tỉnh trường tỉnh Châu Đốc (cũ) có văn bản giao cả đất
cho cụ Huê.

Ba
Trang Phù Dung cho rằng, sau khi được trả đất thì gia đình bà quản lý
đến khi giải phóng miền Nam gia đình bà cho Phòng lương thực thị xã Châu
Đốc mượn làm trạm, kho thu mua lương thực. Bà Nguyễn Thị Minh Tâm (tức
Tư Dựa) là Trưởng Phòng lương thực thời điểm đó đã trực mượn nhà, đất
của gia đình bà việc cho mượn chỉ thỏa thuận miệng không có văn bản
nhưng có các nhân chứng biết và xác nhận.

Đại
diện Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang, đại diện Sở Tài nguyên và Môi
trường tỉnh An Giang, Bưu điện tỉnh An Giang, Nhà nghỉ khách sạn Bưu
điện Núi Sam thừa nhận diện tích đất tranh chấp có nguồn gốc là của gia
đình bà Dung nhưng cho rằng sau khi giải phóng miền Nam, Nhà nước đã
quản lý nhà, đã nêu trên là do tiếp quản từ chế độ cũ, đến năm 1996 thì
Ủy ban nhân dân tỉnh giao Bưu điện tỉnh An Giang thuê.

Như
vậy, các bên đương sự đều thừa nhận nguồn gốc nhà, đã có tranh chấp là
của gia đình bà Dung. Tuy nhiên lời khai của các đương sự có mâu thuẫn
về người quản lý, sử dụng từ khi chính quyền cũ trả lại đất từ năm 1973.
Tòa án các cấp chưa tiến hành xác minh làm rõ sau khi chính quyền cũ
trả lại đất thì gia đình bà Dung có quản lý, sử dụng cho đến khi Phòng
lương thực thị xã Châu Đốc mượn làm kho, trạm thu mua lương thực hay Nhà
nước quản lý nhà, đất trên là do tiếp quản của chế độ cũ và chính quyền
địa phương có văn bản thu hồi đất hợp pháp hay không.

Trường
hợp có đủ căn cứ xác định gia đình bà Dung vẫn có quyền sử dụng hợp
pháp diện tích đất trên và chính quyền địa phương không có văn bản thu
hồi đất hợp pháp những Nhà nước đã giao đất cho cơ quan quản lý và không
thể trở lại được đất thì phải thanh toán giá trị đất cho bà Dung. Việc
xác định tư cách pháp lý của người phải bồi thường theo quy định của
Luật đất đai. Trường hợp nếu chính quyền địa phương có văn bản thu hồi
đất hợp pháp thì phải bác yêu cầu của bà Dung. Tòa án các cấp chưa xác
minh làm rõ các vấn đề nêu trên nhưng Tòa án cấp sơ thẩm cho rằng sau
khi chính quyền cũ trả đất, gia đình bà Dung chưa nhận lại mà đất vẫn do
chính quyền cũ quản lý và Nhà nước đã tiếp quản từ chế độ cũ để từ đó
bác yêu cầu của bà Dung; còn Tòa án cấp phúc thẩm chỉ căn cứ vào lời
khai của bà Dung xác nhận của bà Nguyễn Thị Minh Tâm để công nhận gia
đình bà Dung có quyền sử dụng hợp pháp diện tích nhà, đất tranh chấp, từ
đó buộc Ủy ban nhân dân tỉnh An Giang, Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh
An Giang, Bưu điện tỉnh An Giang và Nhà nghỉ khách sạn Bưu điện Núi Sam
phải liên đới bồi thường phần chi phí xây dựng 2 căn nhà, chi phí xây
dựng bờ kè 363.364.000 đồng và hỗ trợ 136.636.000 đồng tiền thu hồi đất
là không đúng.

Ngoài
ra, nếu xác định diện tích đất nêu trên là của bà Dung và văn bản thu
hồi đất của chính quyền địa phương không họp pháp thì theo quy định tại
Điều 32a Bộ luật tố tụng dân sự (đã được sửa đổi, bổ sung theo Luật số
65/2011/QH12 ngày 29/3/2011 của Quốc hội) thì khi giải quyết vụ việc dân
sự, Tòa án có quyền hủy quyết định cá biệt rõ ràng trái pháp luật của
cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền của cơ quan, tổ chức đó…


các lẽ trên, căn cứ vào khoản 3 Điều 297 và Điều 299 Bộ luật tố tụng
dân sự (đã được sửa đổi, bổ sung theo Luật số 65/2011/QH12 ngày
29/3/2011 của Quốc hội);

QUYẾT ĐỊNH:

1.
Huỷ bản án dân sự phúc thẩm số 150/2007/DSPT ngày 18-5-2007 của Tòa
phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh và bản án
dân sự sơ thẩm số 35/2006/DSST ngày 05-12-2006 của Tòa án nhân dân tỉnh
An Giang về vụ an dân sự “đòi bồi thường giá trị đất” giữa nguyên đơn là
bà Trang Phù Dung với bị đơn là Nhà nghỉ khách sạn Bưu điện Núi Sam, Ủy
ban nhân dân tỉnh An Giang, Bưu điện tỉnh An Giang, Sở Tài nguyên về
Môi trường tỉnh An Giang.

2. Giao hồ sơ vụ án cho Tòa án nhân dân tỉnh An Ciang xét xử sơ thẩm đi theo đúng quy định của pháp luật.

 


ĐẶT CÂU HỎI CỦA BẠN

Mọi câu hỏi xin gửi đến email: lgp@lgp.vn. Nếu cần trả lời khẩn cấp, vui lòng gọi tổng đài tư vấn 1900 6665. Xin cảm ơn!